Puppy!

Nov 22

Nhật ký dốc sờ tom

mrcien:

Ngày 2 (Còn 6 ngày)

Trời Hà Nội vưỡn nắng hanh, tóc gọn rồi tắm rửa sạch sẽ rồi quần áo thơm tho rồi. Lại thong dong đến Thụy Nhợi. Lần này đi từ 3h. Tới nơi là 3h20, chưa phát vé. Hai chén trà nóng đắng ngắt họng. 4h cầm được 2 vé dốc tom phi về nhà và thề không bao giờ quay lại.

Tối nhập nhoạng gió vi vút lạnh làm cho con người ta muốn làm thơ. Ngồi trong lớp học mà tâm hồn treo ngược cành cây. Nghe vị giáo viên mặt nhiều mỡ giảng về căn nguyên của Kinh Tế sắp được một tiết. Ma xui quỷ khiến thế nào quyết định rời ghế nhà trường đi theo con đường âm nhạc.

Quán cafe đầu đường Láng nhấp nhổm trong âm thanh dữ dội. Vừa bước chân vào quán thì bị buộc cái vòng dạ quang vào tay theo đúng tư thế và động tác tra còng số 8 của mấy anh cảnh sát. Bước thêm mấy bước thì bị con mậu dịch viên nặng ngót tạ kéo lại chụp ảnh kỷ niệm. Bực nhưng vẫn làm cái mặt kiểu sung sướng.

Các chương trình ca múa nhạc Rock luôn da diết muộn giờ. Bia ken ở đây nắp đóng chặt, phải mất gần 2 phút mới khui được nắp. Ngon. Đã vậy lại còn được 1 phiếu bốc thăm trúng thưởng “ai bót”.

…… đoạn đèo ánh trăng sáng ……

Bốc thăm. Con ranh được gọi lên đại diện bốc thăm định né nhưng không được. Lên tới nơi con ranh làm cái mặt nai nai pha hồi hộp. Rồi nó gầm lên. Gã chồng nó trúng thưởng.

“Ai bót” chắc là na nô. Lúc lên sân khấu nhận giải hình như gã chồng nó có lén lút khóc.

Mình dốc ngược chai ken tu cả cặn, âm thầm nghĩ đến riệu.

Đoạn đèo ánh trăng sáng và màn bốc thăm trúng được Nano của Cún đã đi vào huyền thoại =))


Nov 11

mrcien:

Thần tượng chú này chỉ sau mỗi chú Hà :|

Lê Hoàng: “Mai Khôi chỉ xinh đẹp là giỏi!”

Một số kẻ nói tới nàng thì nhăn mặt. Một số kẻ khác nhăn toàn thân. Nhưng cũng có rất nhiều người trở nên tê dại vì ngưỡng mộ. Nhưng hình như Mai Khôi chả quan tâm. Nàng sống cho nàng…

Lâu lắm rồi tôi không gặp Mai Khôi. Tôi chỉ đọc báo và nghe nói Mai Khôi vừa đi Mỹ. Tôi thề sẽ không ngạc nhiên nếu báo đưa tin Mai Khôi vừa giết người, vừa tham gia một vụ cướp nhà băng hoặc vừa đoạt hoa hậu trong cuộc thi của các quý bà.

Bởi vì nom bề ngoài, Mai Khôi rất giống một quý bà. Nếu như trên đời có những người phụ nữ trẻ con thì cũng có người đàn bà trẻ con. Loại sau hiếm vô cùng, và Mai Khôi vinh dự ở trong đó.



Tôi gặp Mai Khôi lần đầu tiên cách đây cũng phải ba bốn năm. Thời đó tôi ngây thơ, còn Mai Khôi thì thơ ngây (bây giờ tôi cáo già thì Mai Khôi vẫn sư tử non).

Chúng tôi gặp nhau trong một bữa cơm chẳng rõ ai mời, ăn chẳng rõ món gì và ngồi chung quanh chẳng rõ có ai.

Hình như có một đạo diễn đang cáu vì thế giới chưa nhận ra mình, một diễn viên đang bực mình vì tất cả vai chính đều lẩn tránh, một nhà báo ba năm rồi chưa được lên lương, một họa sĩ tranh vẽ ra toàn tự treo trong bảo tàng gia đình và một nhà thơ biết chắc mình về hưu sẽ nổi tiếng.

Trong bữa cơm ầm ĩ, nhiều bia ít thịt, và ai cũng lo nhỡ mình phải trả tiền đó, sự có mặt của Mai Khôi rất đặc biệt. Sáu mươi phút đầu tiên không ai biết Khôi là con gái. Sáu mươi phút thứ hai không ai biết Khôi là con gì. Sáu mươi phút cuối cùng ai cũng hiểu Mai Khôi là hoa khôi.

Kể từ hôm đó, trên con đường đời đầy vinh quang, chông gai và xôi thịt, tôi thỉnh thoảng gặp Khôi. Hai bên thường chào nhau như hai kẻ nửa lạ nửa quen, nửa kính trọng nửa đề phòng, nửa tò mò, nửa sợ hãi.



Tôi tự hiểu mình là một nhà viết kịch bản sân khấu thiên tài, hai trăm năm nữa những vở kịch ấy người ta mới hiểu hết, còn bây giờ người ta sẽ vừa xem vừa hỏi nhau hoặc vừa nghi hoặc. Tôi chả lấy vậy làm buồn vì Sếch-pia còn phải chờ năm trăm năm, mình có muộn một chút cũng chả chết.


Do đấy tôi rất ít khi mời bạn bè xem kịch. Tôi sợ họ không hiểu, nên tôi cứ mang vé mời của mình bán chợ đen, rồi sau đó lấy tiền ấy mới bạn bè ăn uống. Lòng ngưỡng mộ nhân lên gấp ba lần.


Cho nên tôi cực kỳ ngạc nhiên khi vở “Con ma nhà hát” của mình diễn suất đầu tiên đã thấy Mai Khôi ngồi lù lù ở đấy. Nàng đi xem. Nàng mua vé và kinh khủng hơn, nàng vừa xem vừa cười. Khi đứng từ xa quan sát Mai Khôi xem kịch và cười mới hiểu hết Mai Khôi. Nàng nhìn đăm đăm lên sân khấu, mũi hếch lên vì ngạc nhiên, còn tai xòe ra vì thích thú, môi cong lên vì căng thẳng, còn răng sáng bóng lên vì háo hức. Nếu họa sĩ nào vẽ được chân dung Mai Khôi lúc đó, cả họa sĩ cả kẻ mua tranh đều bất tử.


Thời gian tôi tiếp xúc với Mai Khôi lâu nhất là trong cuộc thi “Phụ nữ thế kỷ 21”. Hai mươi ngày ở Nha Trang, Khôi có dẫn bà con đi ăn bánh canh chả cá và nem nướng Nha Trang vài lần. Tôi có vinh dự tham gia một bữa, để rồi phát hiện ra thức ăn Nha Trang cũng như người vùng đó đều vừa cay vừa giòn (Mai Khôi là người Cam Ranh).


Cuộc thi ấy Mai Khôi không đi tới cùng, vì thực ra nàng là cô gái của thế kỷ hai mươi chứ đâu phải hai mốt.


Sau này tôi mới biết Mai Khôi có một số phận kỳ lạ. Một số kẻ nói tới nàng thì nhăn mặt. Một số kẻ khác nhăn toàn thân. Nhưng cũng có rất nhiều người trở nên tê dại vì ngưỡng mộ. Nhưng hình như Mai Khôi chả quan tâm. Nàng sống cho nàng chứ không sống cho nhân loại như Lê Hoàng.




Khôi không hám danh như người ta tưởng. Có lần cô bảo tôi “em phải năm năm nữa mới nổi được”. Tôi chả hỏi lại là nổi trên tivi hay nổi trên chảo nước sôi. Tôi cho rằng khả năng thứ hai là thứ hoàn toàn có thể.


Mai Khôi cũng là một trong những cô gái hiếm hoi có gu ăn mặc. Trang phục của nàng không bao giờ đắt tiền, cũng không bao giờ rẻ tiền, không mua ở đâu được. Hình như cô sinh ra đã mặc sẵn thứ quần áo đó, thế mới lạ lùng. Cô cũng để một mái tóc cực kỳ đặc biệt, nửa củ hành nửa cánh hoa sen. Thứ cô sợ nhất trên đời là mũ bảo hiểm dù nó có dát vàng.


Đừng kẻ nào hy vọng gặp Khôi đi xe gắn máy. Cô sẵn sàng hy sinh cho mái tóc của mình được sống.


Mai Khôi cũng chả tham lam. Cô xác định rõ mình hoặc là ca sĩ, hoặc là hoàng hậu chứ không lung tung. Cô bảo tôi “em đóng phim không ra gì đâu”. Tôi nghĩ trong bụng “em đá bóng cũng chả ra gì. Em chỉ xinh đẹp là giỏi thôi”.


Tôi đoán khi bài báo này tới tay cô, cô sẽ đọc và cười khẩy: “Lại lão Hoàng. Có quý mến gì ta đâu! Chẳng qua viết về ta để kiếm nhuận bút thôi mà!”.


Điều kỳ lạ là đúng như vậy thật!


Tái bút: Mai Khôi chả khác gì “lô cốt”, cô có khả năng gây kẹt xe!

Thik ko mai em vứt cho 1 quyển sách và 1 tạp chí của bác này về mà đọc ;))


Nov 10

mrcien:

تجد كل ما تريده من ….

افلام عربيه جديده وحصريه .

افلام اجنبيه حصريه جدا و مترجمه .

اجدد و احدث الكليبات والأغانى والألبومات.

Tạm dịch là :

Nếu bạn muốn xăm hình thì hãy xăm dòng cuối cùng lên lưng.

Sau đó cố gắng nhờ 1 ai đó có tên Mustapha hay Osama dịch hộ.



Ở KTế có font chữ này đấy anh ạ ;))


Nov 9
Bạn Cá nhà mình thật xinh í :x :))

Bạn Cá nhà mình thật xinh í :x :))




Như hình với bóng :”>

Như hình với bóng :”>


:x

:x


Ngơ ngơ ngẩn ngẩn khi về tới HN @-)


Oct 26

Tôi ko nhớ những kỉ niệm đó có gắn liền với mùa thu hay ko nhưng trong tôi, những cảm giác se se lạnh khiến tôi ko khỏi khắc khoải.

Tôi nhớ những lúc đạp xe loanh quanh khắp cả HN, những con đường u tối rợp lá bay ở ĐH Dược, nhớ những lúc nhảy xe bus lên bờ Hồ lang thang mua len về đan khăn cho vui chứ ko phải tặng ai. nhớ Hot café ngồi với nó uống chung 1 cốc socola nóng cho khỏi tốn tiền :)) nhớ lắm những lúc đèo đi mua quần áo, gió to tạt nghiêng cả xe, 2 đứa cười như nắc nẻ, về tới nhà vẫn phải gọi điện để cười nốt J) nhớ cả những lần ngồi ở tượng đài Leenin âm thầm khóc khi mối tình đầu ko thành…Nhớ cả lúc ngồi ở vệ đường Đinh Tiên Hoàng ăn một bát cháo trai trong một ngày vô cùng lạnh giá. Rồi cả những lúc bỏ học đạp xe đèo nhau lang thang lên tận Hồ Tây, mua 2 cốc trà sữa cỡ to rồi ra ghế đá ngồi ngắm mặt trời lặn. Với ai, tôi ko muốn nhớ…

Tôi cũng nhớ tới hình ảnh của tôi ôm tôi ngồi khóc lặng đi giữa sân lúc 5h sáng. Tôi yếu đuối đến mức 2 tháng tự giam mình ở nhà ko gặp ai, ko nói chuyện với ai. Mới đó mà đã 2 năm rồi/

Tôi cũng ko quên nhưng cũng ko thể nhớ được là tôi đã khóc bao nhiêu lần ở Vincom, đó là khi tôi nhận ra tôi muốn vô cùng một bờ vai một tình cảm chân thành ở ai đó.

Cũng một đêm đông, tôi lần đầu tiên biết ôm người mình yêu ấm như thế nào và hạnh phúc như thế nào.

Bỗng dưng nhớ lại thật nhiều…

Để rồi bất chợt muốn quay về quãng thời gian lúc đó


Page 1 of 11