Puppy!

Nov 9

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn khi về tới HN @-)


Oct 26

Tôi ko nhớ những kỉ niệm đó có gắn liền với mùa thu hay ko nhưng trong tôi, những cảm giác se se lạnh khiến tôi ko khỏi khắc khoải.

Tôi nhớ những lúc đạp xe loanh quanh khắp cả HN, những con đường u tối rợp lá bay ở ĐH Dược, nhớ những lúc nhảy xe bus lên bờ Hồ lang thang mua len về đan khăn cho vui chứ ko phải tặng ai. nhớ Hot café ngồi với nó uống chung 1 cốc socola nóng cho khỏi tốn tiền :)) nhớ lắm những lúc đèo đi mua quần áo, gió to tạt nghiêng cả xe, 2 đứa cười như nắc nẻ, về tới nhà vẫn phải gọi điện để cười nốt J) nhớ cả những lần ngồi ở tượng đài Leenin âm thầm khóc khi mối tình đầu ko thành…Nhớ cả lúc ngồi ở vệ đường Đinh Tiên Hoàng ăn một bát cháo trai trong một ngày vô cùng lạnh giá. Rồi cả những lúc bỏ học đạp xe đèo nhau lang thang lên tận Hồ Tây, mua 2 cốc trà sữa cỡ to rồi ra ghế đá ngồi ngắm mặt trời lặn. Với ai, tôi ko muốn nhớ…

Tôi cũng nhớ tới hình ảnh của tôi ôm tôi ngồi khóc lặng đi giữa sân lúc 5h sáng. Tôi yếu đuối đến mức 2 tháng tự giam mình ở nhà ko gặp ai, ko nói chuyện với ai. Mới đó mà đã 2 năm rồi/

Tôi cũng ko quên nhưng cũng ko thể nhớ được là tôi đã khóc bao nhiêu lần ở Vincom, đó là khi tôi nhận ra tôi muốn vô cùng một bờ vai một tình cảm chân thành ở ai đó.

Cũng một đêm đông, tôi lần đầu tiên biết ôm người mình yêu ấm như thế nào và hạnh phúc như thế nào.

Bỗng dưng nhớ lại thật nhiều…

Để rồi bất chợt muốn quay về quãng thời gian lúc đó


Oct 24
[Flash 9 is required to listen to audio.]

Có ai đã nói rằng, tôi không cần cho anh ấy.
Họ thì thầm với nhau rằng, anh ấy sẽ bỏ rơi tôi.
Khi lòng tôi buồn bã, nhưng vẫn đó mùa cây trổ lá.
Những chạm va, từ lâu người vẫn vô tình với nhau.

Chỉ có tôi hiểu, vòng tay ấm áp mỗi khi anh ôm xiết tôi.
Chỉ có tôi hiểu, tình yêu mà anh vì tôi đắp xây.
Những ngày nắng hạ mưa đông.
Tìm tôi anh đến bên tôi.
Những sẻ chia buồn vui, những gì tôi cần anh.

Có ai đã nói rằng, tôi không cần cho anh ấy.
Họ ngồi về phía chân trời, nhưng gió cứ thoảng qua tôi.
Ôi mùa đông lạnh giá, ai cũng thấy mình như mất mát.
Vô tình thôi, từ lâu người vẫn vô tình với nhau.

Để mãi tôi hiểu, lời anh vẫn nói với tôi qua đôi mắt nâu.
Để mãi tôi hiểu, vì sao từng canh giờ tôi nhớ anh.
Những lời gió ngàn phía xa, trả theo gió cuốn lên trời.
Tôi gọi anh niềm tin, sẽ chẳng chia niềm tin.


Chỉ thế thôi, tôi tin anh ấy, vì tất cả tình yêu nơi anh.
Chỉ thế thôi, tôi cám ơn đời, mang anh đến điều ngọt ngào nhất trên đời.
Chỉ thế thôi, tôi tin anh ấy, bằng tất cả tình yêu nơi tôi.
Chỉ thế thôi, tôi cám ơn đời, mang anh đến điều ngọt ngào nhất trên đời.


Oct 19

tự biết mình là gánh nặng thật khổ sở

mình nên suy nghĩ cho thật kĩ

Đây sẽ lần cuối cùng!


chúng ta đã bước đi trong cuộc đời và chấp nhận những đổi thay

sao vẫn muốn tin tình yêu là bất biến?


Oct 18

tại sao mình ko là quả bóng để được đá sang chân thằng khác mà cứ lại là con chó chỉ biết trung thành với chủ cho dù bị đuổi đi?


Sep 4

Là những khi - Nguyễn Phong Việt

(bê từ fb của Dương Bình Nguyên)

Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát
là những khi ngơ ngác không biết mình là ai…

chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay
bản năng đâu dạy cho con người biết yêu thương những mất mát
nên đi qua một bình minh thì cảm ơn một bình minh vừa tắt
đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mây xám
sống như mong muốn sống thật lòng!

Cứ đưa bàn tay ra mà không cần biết ai đó nắm được không
sẽ thấy mình sao tự nhiên gần gũi quá
mặc những người thân quen cố giấu vào trong sự xa lạ
hay người xa lạ cố giấu vào trong những nghi ngờ vội vã
có khác gì nhau…

Nhưng những vết thương thật sự chỉ đến từ phía sau
lúc nhìn thấy người ta cần trong đời bằng một cái nhìn lén
lúc gương mặt ta tin sẽ mang đến trong đời ta hạnh phúc đã nhìn về một hướng khác
lúc tình yêu của một con người ta yêu giờ được một người không phải ta giữ chặt
thì biết phải làm sao?

Để rồi có những khi đớn đau mà không dám làm phiền đến lòng bao dung một chút nào
rồi có những khi lặng im xem như lòng mình đã chết
rồi có những khi ngồi mãi bên hiên nhà như một người lữ khách
rồi có những khi cứ mong cuộc đời chỉ toàn là đêm trắng
để dần sẽ quen…

Chúng ta đã bước đi trong cuộc đời và tiếp nhận những đổi thay
sao vẫn muốn tin tình yêu là bất biến
mỗi phút giây đi qua có biết bao nhiêu lần là những cuộc đưa tiễn
vậy mà cả quãng đời đi qua ta đứng hoài trong phần đời hối tiếc
không nỡ rời xa…

Chỉ là bão giông đó là thứ chúng ta phải trải qua
khóc một lần rồi thêm một lần nữa
mất một lần rồi thêm một lần mất hơn như thế
không sớm thì muộn thôi…

Có khi hãy để cho cuộc đời vay trước chúng ta những niềm vui!


Aug 29

kxl:

So I waited for you
What wouldn’t I do
And I’m covered in blue
I’m covered in you

*ôm ôm em*


Aug 22

tumblr đang bị thất sủng :((


Aug 19

mình thèm nó hơn cả mấy bộ nước hoa

hơn cả ăn

hơn cả mặc…

:((

Ôi…Harry Potter…thèm được cầm cả quyển đọc lại quá :((


Page 1 of 10