Nhật ký dốc sờ tom
Ngày 2 (Còn 6 ngày)
Trời Hà Nội vưỡn nắng hanh, tóc gọn rồi tắm rửa sạch sẽ rồi quần áo thơm tho rồi. Lại thong dong đến Thụy Nhợi. Lần này đi từ 3h. Tới nơi là 3h20, chưa phát vé. Hai chén trà nóng đắng ngắt họng. 4h cầm được 2 vé dốc tom phi về nhà và thề không bao giờ quay lại.
Tối nhập nhoạng gió vi vút lạnh làm cho con người ta muốn làm thơ. Ngồi trong lớp học mà tâm hồn treo ngược cành cây. Nghe vị giáo viên mặt nhiều mỡ giảng về căn nguyên của Kinh Tế sắp được một tiết. Ma xui quỷ khiến thế nào quyết định rời ghế nhà trường đi theo con đường âm nhạc.
Quán cafe đầu đường Láng nhấp nhổm trong âm thanh dữ dội. Vừa bước chân vào quán thì bị buộc cái vòng dạ quang vào tay theo đúng tư thế và động tác tra còng số 8 của mấy anh cảnh sát. Bước thêm mấy bước thì bị con mậu dịch viên nặng ngót tạ kéo lại chụp ảnh kỷ niệm. Bực nhưng vẫn làm cái mặt kiểu sung sướng.
Các chương trình ca múa nhạc Rock luôn da diết muộn giờ. Bia ken ở đây nắp đóng chặt, phải mất gần 2 phút mới khui được nắp. Ngon. Đã vậy lại còn được 1 phiếu bốc thăm trúng thưởng “ai bót”.
…… đoạn đèo ánh trăng sáng ……
Bốc thăm. Con ranh được gọi lên đại diện bốc thăm định né nhưng không được. Lên tới nơi con ranh làm cái mặt nai nai pha hồi hộp. Rồi nó gầm lên. Gã chồng nó trúng thưởng.
“Ai bót” chắc là na nô. Lúc lên sân khấu nhận giải hình như gã chồng nó có lén lút khóc.
Mình dốc ngược chai ken tu cả cặn, âm thầm nghĩ đến riệu.
Đoạn đèo ánh trăng sáng và màn bốc thăm trúng được Nano của Cún đã đi vào huyền thoại =))


